NGƯỜI ƠI ĐỪNG TUYỆT VỌNG
Tháng 7/2013, người ta phát hiện và đưa hai cha con
người rừng Hồ Văn Thanh và Hồ Văn Lang về với cộng đồng sau 40 năm sống hoang
dã. Họ đã sinh sống suốt thời gian dài ấy trong rừng sâu mà không hề có sự trợ
giúp của con người, không bác sĩ, không thuốc men, không có tất cả. Báo chí
quốc tế cũng đưa tin về họ như một câu chuyện khó tin giữa đời thường. Và câu
chuyện của họ hâm nóng đề tài “sức chịu đựng của con người” trước mọi hoàn cảnh
khó khăn.
Đối với con người từ đời thường rơi vào hoàn cảnh như
vậy, sẽ có mấy ai chịu đựng nổi? Ấy vậy mà có những tấm gương đáng để ta học
hỏi biết bao nhiêu.
Ở Việt Nam ta,
có chuyện Mai An Tiêm, một
nhân vật truyền thuyết thời Hùng Vương. Theo truyền thuyết,
Mai An Tiêm vốn là nô bộc, được Hùng Vương thứ
mười bảy tin yêu nhận làm con nuôi và phong cho làm quan, trở nên phú quý. Sau
vì làm phật ý vua khi dám nói “của biếu là của lo, của cho là của nợ”, gia đình
Mai An Tiêm bị đày ra đảo hoang mà không được mang theo thứ gì, tương truyền
nay là vùng Nga Sơn, Thanh Hóa. Tại đây, chàng cùng
vợ con chăm chỉ làm ăn, gầy được giống dưa hấu quý
và tạo dựng được cuộc sống. Sau được Hùng Vương cho đón về. Mai An Tiêm trở
thành một biểu tượng cho tinh thần lao động sáng tạo và không chịu khuất phục
trước khó khăn của cuộc sống xưa.
Gần chúng ta hơn, có thể kể đến
Nguyễn Đình Chiểu, một con người có nghị lực phi thường đáng học tập. Vừa bước
vào đời với bao ước vọng về công danh chưa thỏa thì bao bất hạnh chồng chất cùng lúc: Mẹ mất, bỏ thi về chịu tang mẹ, khóc mẹ
đến mù mắt. Về đến nhà thì gia đình người yêu bội ước. Đất trời như sụp đổ, tưởng
chừng như vượt ngưỡng chịu đựng của một thanh niên nhiều hoài bão. Nhưng rồi
ông vẫn vượt qua hoàn cảnh để trở thành một thầy giáo giỏi, một thầy thuốc giỏi,
một nhà thơ lớn của dân tộc. Chính Nguyễn Đình Chiểu đã sáng tác truyện Lục Vân
Tiên để nói lên cuộc đời mình và những ước mơ của mình. Ông không được như Lục
Vân Tiên, nhưng những những gì ông làm được đáng để chúng ta ngưỡng mộ và học
tập.
Ngày nay, chúng ta đều biết thầy Nguyễn
Ngọc Ký, nhà giáo ưu tú đầu tiên của Việt Nam dùng chân để viết. Thầy Ký cũng
là một tấm gương để bao người gặp bệnh tật phải học tập. Bị liệt cả hai tay từ
năm 4 tuổi, nhưng thầy vẫn miệt mài tập viết bằng hai chân, học đại học, đi dạy
học, diễn thuyết về lẽ sống. Được Bác Hồ tặng huy hiệu Hồ Chí Minh, được Nhà
nước vinh danh, tặng danh hiệu nhà giáo ưu tú. Năm nay gần bảy mươi tuổi, mỗi
tuần chạy thận 3 lần nhưng thầy vẫn miệt mài viết và đánh máy vi tính bằng
chân. Đúng là một người thầy vĩ đại của đất Việt. Ngày 27/09/2013, VnExpress.net đã dành một buổi phỏng vấn và giao lưu
trực tiếp với người thầy liệt hai tay Nguyễn Ngọc Ký. Thầy đã khuyên tuổi trẻ
muốn thành công phải biết ước mơ, nuôi khát vọng và dũng cảm cắt những cái
thừa, đặc biệt là thừa thời gian. Đúng là một nghị lực phi thường.
Trên thế giới, Nick Vujicic là một
người nổi tiếng, anh ấy một chàng trai bất hạnh từ nhỏ khi sinh ra mà không có
chân tay như người bình thường. Anh đã phải đấu tranh cả về tinh thần, tình cảm
cũng như thể xác, cuối cùng anh đã quyết định đối mặt với khuyết tật của mình. Nick
Vujicic đi khắp nơi trên thế giới để diễn thuyết truyền động lực về cuộc sống
của một người khuyết tật mang hy vọng và mong muốn tìm được ý nghĩa cuộc sống.
Anh đã tốt nghiệp đại học và trở thành một diễn giả nổi tiếng về chủ đề làm chủ
cuộc sống. Với những gì làm được, giới trẻ hiện nay dành cho anh sự ngưỡng mộ.
Từ ngày 22 đến ngày 26 tháng 5 năm 2013, anh đến Việt Nam , tạo nên cơn sốt thật sự trong
giới trẻ. Người ta bắt đầu nhìn Nick và những người khuyết tật của Việt Nam
bằng đôi mắt khác. Rằng họ có thể được nhiều việc hơn chúng ta tưởng, nếu chúng
ta tạo điều kiện cho họ. Nick như một minh chứng về chuyền cổ tích trong đời
thường. Nghị lực của anh đã soi sáng con đường để anh đứng lên và thành công
trong cuộc sống.
+ Bác sĩ Glenn Cunningham, người chạy nhanh nhất thế giới trong cự ly một dặm
vốn là một cậu bé bị bỏng nặng bị tổn hại đến mức lẽ ra chết thì hay hơn bởi vì
cậu sẽ là kẻ vô dụng sống một cuộc đời tàn phế. Cậu bé dũng cảm quyết định mình
không là người tàn phế. Nhờ bàn tay của mẹ, nhờ ý trí sắt đá, cậu đã tự đứng
dậy, bước đi và …chạy. Cậu bắt đầu đi bộ đến trường, rồi bắt đầu chạy tới
trường, rồi chạy để tận hưởng niềm vui sướng được chạy. Sau này cậu chạy với tư
cách là vận động viên chuyên nghiệp được mệnh danh là “Người đàn ông thép của Kansas” (Kansas Ironman),
“Cánh én Kansas” (Kansas Flyer), “Con ngựa sắt vùng Kansas” (Iron Horse of
Kansas), và “Con tàu tốc hành Elkhart” (Elkhart Express), những biệt danh do
báo chí và người hâm mộ đặt cho ông, người phá kỷ lục thế giới cự ly chạy 1 dặm
với thành tích 4’06”08 vào năm 1934, khi ông chưa đến tuổi 25. “Tôi luôn tin
rằng tôi có thể đi lại bình thường, và đó là sự thật. Giờ đây tôi sẽ chạy, và
chạy nhanh hơn bất kỳ người nào khác!”, Glenn phát biểu như thế sau khi lập kỷ
lục thế giới. Sự tự tin tuyệt với ấy được phát biểu bởi một người đứng lên từ
sự tuyệt vọng của cuộc sống. Thật đáng để học tập.
Robinson Crusoe là tên nhân vật và
cũng là tên tiểu thuyết phiêu lưu viễn tưởng của nhà văn Anh Daniel Defoe (1660-1731). Tuy là nhân vật tiểu thuyết nhưng Robinson lại được
xây dựng từ chuyện có thật về một thủy thủ tên Alexander Selkirk (1676-1721). Trong một
chuyến làm ăn lớn trên con tàu trọng tải 120 tấn xuất phát từ Nam Mỹ đi châu
Phi. Không may tàu gặp nạn, bị đắm, chỉ có một mình Robinson thoát chết trong
số 14 thủy thủ trên tàu. Chàng dạt vào một đảo hoang và bắt đầu cuộc sống dã
nhân. Sau 28 năm, 2 tháng và 19 ngày vật
lộn với thiên nhiên, Robinson đã trở về với thế giới loài người. Sau khoảng
nhiều thời gian khá dài, Robinson học cách thân thiện trở lại với thế giới ấy.
Robinson lấy vợ và có ba đứa con, chấm dứt khao khát phiêu lưu kỳ thú và gian
truân, Robinson an phận với cuộc sống bình thường không chút âu lo đến cuối
đời. Đương đầu với muôn vàn khó khăn của thiên nhiên và giành chiến thắng, nếu
không có một tinh thần yêu đời, lạc quan, có niềm tin yêu mãnh liệt về tương
lai thì sao có thể thực hiện được “kỳ công” như thế?!
Ở Nga,
chuyện M. Gor-ki mồ côi từ nhỏ, bị ném vào đời từ bé, mất niềm tin vào cuộc
sống, nhưng vẫn phấn đấu thành nhà văn kiệt xuất của thế giới cũng đáng để
những em nhỏ mồ côi học tập. Bên cạnh đó cũng nên kể đến cô Helen Keller - người Mỹ
đã vượt qua những cú sốc tinh thần để trở thành người vừa mù vừa điếc đầu tiên
ở Mỹ lấy bằng tốt nghiệp đại học. Cô còn trở thành một diễn giả được yêu thích,
thậm chí, cô còn viết và xuất bản sách. Trở thành tấm gương vượt lên từ bất
hạnh.
Tất cả nhờ vào ý chí và
sự nỗ lực không ngừng nghỉ của cá nhân họ. Khát vọng sống mãnh liệt đẩy lùi
bệnh tật. Tinh thần lạc quan giúp họ luôn yêu đời và vươn lên. Họ luôn lao
động, học tập và tìm kiếm cơ hội, tận dụng lợi thế họ có để phát huy sức mạnh.
Những tai họa, những bất hạnh, những bệnh tật, những rủi ro của họ có thể nói
là đủ lớn để biến người ta thành phế nhân hoặc người tuyệt vọng, muốn chết hơn
là sống. Nhưng họ đã vượt qua nỗi đau tinh thần và thể xác để vươn lên hoàn
cảnh. Không có lý do gì để chúng ta thất vọng về bản thân khi chúng ta không
gặp những khó khăn rủi ro to lớn như họ, lại có điều kiện tốt hơn họ. Chỉ cần
có niềm tin, tin sẽ làm được thì lúc nào đó, chúng ta sẽ làm được. Hãy tin rằng
bất hạnh và bệnh tật chỉ là nốt trầm của đời bạn, còn những đoạn đường tươi đẹp
nữa mà bạn sẽ có nếu bạn biết cách vượt qua nỗi đau. Đúng như người ta nói “Ở
đâu có ý chí, ở đó có con đường”.
Thầy
giáo Nguyễn Ngọc Ký

Nick
Vujicic
Thân Nguyễn Luận,
06, thôn 3, Hòa Thành,
Krông Bông, Đăk Lăk
ĐT: 0976.638.392
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét