MÙA ĐÃ SANG THU RỒI PHẢI
KHÔNG!?
Mùa
đã sang thu rồi phải không, nhiều lúc thấy dòng đời tấp nập. Ta bỗng giật mình
thoáng bối rối giữa một chiều thu vàng nắng. Một chiếc lá thu vàng rơi vương
trên áo ai, một làn gió đầu thu se lạnh, một vạt sương thu mỏng mảnh đang giăng
mắc.
Mùa
đã sang thu, bất giác miền kí ức tuổi thơ như dòng sông ấm áp ào ạt tràn về,
làm thức dậy bao tâm thức trong kỷ niệm. Ta miên man ngụp lặn trong một miền ký
ức thuở nào, đến với bao hoài niệm ngọt
ngào của một thời tươi trẻ. Ký ức về một miền quê đã từng in dấu tuổi thơ với
biết bao vui buồn mà làm sao đáng yêu đến thế. Ta bỗng thèm nghe tiếng trống
trường điểm rộn rã ngày khai giảng. Bỗng thèm được hưởng giây phút chúm đầu cắn
chung trái ổi vàng ươm ngọt lịm nơi đầu lưỡi, thèm được vốc cốm xanh mềm tự tay
mẹ giã.
Một
nỗi nhớ bồng bềnh, dường như mơ hồ, dường như rõ nét. Có đôi mắt ai, vừa quay
đi giấu cái nhìn thẹn thùng bối rối
Mùa
đã sang thu, để lại sau lưng những bộn bề lo toan thường nhật, ta hối hả tìm về
miền quê nhỏ bé đong đầy kỷ niệm. Dù dòng sông tuổi thơ cứ lững lờ chảy đi xa
ngái nhưng thời gian cứ chầm chậm trôi… Ta hân hoan lục tìm trong ký ức, đâu
rồi một thuở chăn trâu cắt cỏ, đâu rồi
những trưa hè ngồi trên lưng trâu bơi qua dòng Trà Lý. Mái đình xưa vẫn nằm im lìm vắng lặng, đâu rồi tiếng trống rộn ràng
mỗi độ thu sang. Còn đâu cây bàng cổ thụ dài tán soi bóng xuống ao làng, để rồi
mỗi độ thu về, từng trái vàng vàng ươm reo gọi chim về thay tổ.
Giờ
đi ngang nơi ấy, chỉ còn lại kỷ niệm ùa về cùng gió lang thang vời vợi. Có bao giờ nữa không ta được một lần cầm tay
nhau, say sưa trong điệu múa sạp dưới ánh trăng thu vằng vặc. Mùa đã sang thu,
ta cũng bước vào mua thu chầm chậm luyến
tiếc và níu kéo. Chiếc mo cau rụng xuống góc sân, vô tình chạm khắc một ký ức xa-
một hoài niệm, hoài niệm về một thời hai đứa chơi trò phu kéo mo cau. Mo cau ơi
thời gian xa ngái rồi mà sao lòng còn nhớ mãi, nhớ mãi. Những tưởng quên đi sao
lòng cứ nhớ. Nỗi nhớ bền chặt đến dai dẳng đến thế, bởi miền ký đâu đã hằn sâu,
đâu dễ để nguôi quên, lặng lẽ lật từng khoảnh khắc kỷ niệm, ta vội vã tìm về,
lòng rưng rưng nhớ, rưng rưng thương, rưng rưng xúc động. Bất giác ta thèm một
điều ước, xin người cho ta trở về tuổi thơ ngày ấy.
Mùa
lại đã sang thu, ta cũng bước vào thu đấy ư, bất giác ta lại thèm một điều ước,
hãy cho ta trở về tuổi thơ ngày ấy. Hãy trở về tuổi thơ ngày ấy, để tìm lại một
niềm ký ức, một mảnh hồn quê đang neo đậu trong tâm hồn ta.
Lời bình: Nguyễn Thị Hương Lan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét